![]() |
|
#1
|
||||
|
||||
|
T́nh nhớ T́nh ngỡ đă quên đi như ḷng cố lạnh lùng Người ngỡ đă xa xăm bỗng về quá thênh thang Ôi áo xưa lồng lộng đă xô dạt trời chiều Như từng cơn nước rộng xóa một ngày đ́u hiu T́nh ngỡ đă phôi pha nhưng t́nh vẫn c̣n đầy Người ngỡ đă đi xa nhưng người vẫn quanh đây Những bước chân mềm mại đă đi vào đời người Như từng viên đá cuôị rớt vào ḷng biển khơi Khi cơn đau chưa dài th́ t́nh như chút nắng Khi cơn đau lên đầy th́ t́nh đă mênh mông Một người về đỉnh cao, một người về vực sâu Để cuộc t́nh ch́m mau như bóng chim cuối đèo T́nh ngỡ chết trong nhau nhưng t́nh vẫn rộn ràng Người ngỡ đă quên lâu nhưng người vẫn bâng khuâng Những ngón tay ngại ngùng đă ru lại t́nh gần Như ngoài khơi gió động hết cuộc đời lênh đênh Người ngỡ đă xa xưa nhưng người bỗng lại về T́nh ngỡ sóng xa đưa nhưng c̣n quá bao la Ôi trái tim phiền muộn đă vui lại một giờ Như bờ xa nước cạn đă ch́m vào cơn mưa "Thái Hoà - Người đàn ông này hát giản dị, mộc mạc nhưng ấm t́nh. Trong những lúc tuyệt vọng nhất ở xứ người, trong những tao đoạn khó khăn nhất của đời sống, nhạc Trịnh đă cứu rỗi anh. Một thứ t́nh cảm bền chặt. Có lẽ khi ấy, Nguyễn Hữu Thái Hoà không c̣n là một Tổng giám đốc khu vực châu Á - Thái B́nh Dương hay là cố vấn Bộ trưởng. Anh chỉ c̣n là chính anh với bản ngă của ḿnh, hát những bản t́nh ca của Trịnh Công Sơn… ... Nguyễn Hữu Thái Hoà đang viết cuộc đời ḿnh một cách không giống b́nh thường. Có lẽ, anh là người đi đủ nhiều, gặp đủ người để hiểu rằng, trong mọi cuộc hội nhập, giữ được cho ḿnh một cốt cách riêng vẫn là chuyện sống c̣n. Và nhạc Trịnh đă neo anh lại, với cách sống của một người Việt, dù anh đang ở đâu trên mặt đất này… " (ST)
__________________
Và hoa tím vẫn rơi đầy sân ... |
|
#2
|
||||
|
||||
|
Một Cơi Đi Về
Bao nhiêu năm rồi c̣n măi ra đi Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt Rọi suốt trăm năm một cơi đi về Lời nào của cây lời nào cỏ lạ Một chiều ngồi say một đời thật nhẹ ngày qua Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ Một ngày đầu thu nghe chân ngựa về chốn xa Mây che trên đầu và nắng trên vai Đôi chân ta đi sông c̣n ở lại Con tim yêu thương vô t́nh chợt gọi Lại thấy trong ta hiện bóng con người Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà Đường chạy ṿng quanh một ṿng tiều tụy Một bờ cỏ non một bờ mộng mị ngày xưa Từng lời tà dương là lời mộ địa Từng lời bể sông nghe ra từ độ suối khe Trong khi ta về lại nhớ ta đi Đi lên non cao đi về biển rộng Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng Ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân th́ Hôm nay ta say ôm đời ngủ muộn Để sớm mai đây lại tiếc xuân th́
__________________
Và hoa tím vẫn rơi đầy sân ... Last edited by Frank; 09-29-2009 at 12:08 PM. |
|
#3
|
||||
|
||||
|
Hoa vàng mấy độ
Trịnh Công Sơn, 1981 1. Em đến bên đời hoa vàng một đóa Một thoáng hương bay bên trời phố hạ Nào có ai hay ta gặp t́nh cờ Như là cơn gió em c̣n cứ măi bay đi Em đến bên đời hoa vàng rực rở Nào dễ chóng phai trong ḷng nỗi nhớ Ngày tháng trôi qua cơn đau mịt mù Xin cho bốn mùa đất trời lặng gió Đường trần em đi hoa vàng mấy độ Những đường cỏ lá, từng giọt sương thu Yêu em thật thà 2. Em đến nơi này bao điều chưa nói Lặng lẽ chưa xa sao ḷng quá vội Một cơi bao la ta về ngậm ngùi Em cười đâu đó trong ḷng phố xá đông vui Em đến nơi này vui buồn đi nhé Đời sẽ trôi xuôi qua ghềnh qua suối Một vết thương thôi riêng cho một người.
__________________
Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian... |
|
#4
|
||||
|
||||
|
Mưa hồng
Trời ươm nắng cho mây hồng Mây qua mau em nghiêng sầu C̣n mưa xuống như hôm nào em đến thăm Mây âm thầm mang gió lên Người ngồi đó trông mưa nguồn Ôi yêu thương nghe đă buồn Ngoài kia lá như vẫn xanh Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng Nay em đă khóc chiều mưa đỉnh cao C̣n ǵ nữa đâu sương mù đă lâu Em đi về cầu mưa ướt áo Đường phượng bay mù không lối vào Hàng cây lá xanh gần với nhau Người ngồi xuống mây ngang đầu Mong em qua, bao nhiêu chiều Ṿng tay đă xanh xao nhiều Ôi tháng năm gót chân ṃn trên phiếm du Người ngồi xuống xin mưa đầy Trên hai tay cơn đau dài Người nằm xuống nghe tiếng ru Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ... |
|
#5
|
||||
|
||||
|
Biển nhớ
Ngày mai em đi Biển nhớ tên em gọi về Gọi hồn liễu rũ lê thê Gọi bờ cát trắng đêm khuya Ngày mai em đi Đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ Sỏi đá trông em từng giờ Nghe buồn nhịp chân bơ vơ Ngày mai em đi Biển nhớ em quay về nguồn Gọi trùng dương gió ngập hồn Bàn tay chăn gió mưa sang Ngày mai em đi Thành phố mắt đêm đèn vàng Hồn lẻ nghiêng vai gọi buồn Nghe ngoài biển động buồn hơn Hôm nào em về Bàn tay buông lối ngơ Đàn lên cung phím chờ Sầu lên đây hoang vu Ngày mai em đi Biển nhớ tên em gọi về Triều sương ướt đẫm cơn mê Trời cao níu bước sơn khê Ngày mai em đi Cồn đá rêu phong rủ buồn Đèn phố nghe mưa tủi hờn Nghe ngoài trời giăng mây luôn Ngày mai em đi Biển có bâng khuâng gọi thầm Ngày mưa tháng nắng c̣n buồn Bàn tay nghe ngóng tin sang Ngày mai em đi Thành phố mắt đêm đèn vàng Nửa bóng xuân qua ngập ngừng Nghe trời gió lộng mà thương.
__________________
Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian... |
|
#6
|
||||
|
||||
|
Chỉ có ta trong đời Sáng tác: Trịnh Công Sơn Tŕnh bày: Quang Dũng Đời vẽ tôi tên mục đồng, Rồi vẽ thêm con ngựa hồng, Từ đó lên đường phiêu linh ... Đời vẽ trong tôi một ngày, Rồi vẽ thêm đêm thật dài, Từ đó tôi thề sẽ rong chơi ... Đời vẽ tôi trong cuộc t́nh Đầy những yêu thương giận hờn Từ đó sớm chiều bâng khuâng ... Đời vẽ tôi tên tuyệt vọng V́ lỡ nơi đây nặng t́nh Từ đó tôi ch́m giữa mênh mông ... Chỉ có ta trong một đời, Chỉ có ta trong một thời, Một thời Với yêu người mà thôi ... Chào những cây xanh nụ hồng Chào những con sông thị thành Một ngày Sẽ không c̣n thấy lại Từng ngày đi dần tới Hẹn ḥ với trời mây ... Đời vẽ tóc em thật dài Rồi vẽ môi thơm nụ cười Từ đó thiên hạ vui tươi ... Đời vẽ tim em lạ kỳ T́nh có trong em nhiều mùa Từ đó thiên hạ quá ưu tư ... Đời đă cho tôi ngậm ngùi Đời sẽ cho thêm ngọt bùi Đời sống chan hoà trong tôi Đời đă cho tôi một ngày Nh́n thấy gian manh loài người Từ đó tôi hằng biếng vui chơi ... |
|
#7
|
||||
|
||||
|
Trịnh Công Sơn, 1963
Màu nắng hay là màu mắt em Mùa thu mưa bay cho tay mềm Chiều nghiêng nghiêng bóng nắng qua thềm Rồi có hôm nào mây bay lên Lùa nắng cho buồn vào tóc em Bàn tay xanh xao đón ưu phiền Ngày xưa sao lá thu không vàng Và nắng chưa vào trong mắt em Em qua công viên bước chân âm thầm Ngoài kia gió mây về ngàn Cỏ cây chợt lên màu nắng Em qua công viên mắt em ngây tṛn Lung linh nắng thủy tinh vàng Chợt hồn buồn dâng mênh mang Chiều đă đi vào vườn mắt em Mùa thu qua tay đă bao lần Ngàn cây thắp nến lên hai hàng Để nắng đi vào trong mắt em (Màu nắng bây giờ trong mắt em) ![]() “Ở Huế mùa hạ thường có những cơn mưa bất chợt. Có khi vào buổi sáng, thường là vào buổi chiều. Một thứ chiều chưa chiều lắm, mưa chưa kịp tạnh hẳn, nắng đă đột ngột bừng lên, sáng bằng một thứ ánh sáng trong vắt như pha lê, như những mảng thủy tinh long lanh trong vườn qua những kẽ lá, qua những khoảng cách chật hẹp giữa những hàng cây. Không ai đă đặt tên cho cái màu nắng ấy, cả tôi cũng vậy. Chính bản thân nắng ấy có tên là nắng thủy tinh. Cái tên cúng cơm của một thứ tinh thể vô nhiễm ở một phút giây màu nhiệm khi được lọt ḷng từ thiên nhiên.” - Trịnh Công Sơn.
__________________
Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian... |
|
#8
|
||||
|
||||
![]() Trời buông gió và mây về ngang bên lưng đèo Mùa xanh lá loài sâu ngủ quên trong tóc chiều Cuộc đời đó nửa đêm tiếng ca lên như than phiền Bàng hoàng lạc gió mây miền Trùng trùng ngoài khơi nước lên sóng mềm Ngựa buông vó người đi chùng chân đă bao lần Nửa đêm đó lời ca dạ lan như ngại ngùng Vùng u tối loài sâu hát lên khúc ca cuối cùng Một đời bỏ ngỏ đêm hồng Ngoài trời c̣n dâng nước lên mắt em. Tiếng ca bắt nguồn từ đất khô Từ mưa gió Từ vào trong đá xưa Đến bây giờ mắt đă mù Tóc xanh đen vầng trán thơ Ḍng sông đó Loài rong yên ngủ sâu Mới hôm nào băo trên đầu Lời ca đau trên cao Ngàn mây xám chiều nay về đây treo lững lờ Và tiếng hát về ru ḿnh trong giấc ngủ vừa Rồi từ đó loài sâu nửa đêm quên đi ưu phiền Để người về hát đêm hồng Địa đàng c̣n in dấu chân bước quên.
__________________
Gió đâu gió mát sau lưng ... |
|
#9
|
||||
|
||||
|
Như cánh vạc bay
Tŕnh bày : Khánh Ngọc Nắng có hồng bằng đôi môi em Mưa có buồn bằng đôi mắt em Tóc em từng sợi nhỏ Rớt xuống đời làm sóng lênh đênh Gió sẽ mừng v́ tóc em bay Cho mây hờn ngủ quên trên vai Vai em gầy guộc nhỏ Như cánh vạc về chốn xa xôi Nắng có c̣n hờn ghen môi em Mưa có c̣n buồn trong mắt em Từ lúc đưa em về Là biết xa ngh́n trùng Suối đón từng bàn chân em qua Lá hát từ bàn tay thơm tho Lá khô v́ đợi chờ Cũng như đời người măi âm u Nơi em về ngày vui không em Nơi em về trời xanh không em Ta nghe từng giọt lệ Rớt xuống thành hồ nước long lanh.
__________________
Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian... |
|
#10
|
||||
|
||||
|
Em đi bỏ mặc con đường
Bỏ mặc căn nhà, bỏ mặc tôi Bỏ mặc nơi đây, bỏ mặc người Bỏ trăm năm sau, ngàn năm nữa Bỏ mặc tôi là, tôi là ai Em đi bỏ lại con đường Bờ xa cỏ dại, vô thường nhớ em Ra đi,em đi bỏ lại dặm trường Ngàn dâu cố quạnh, muôn trùng nhớ thêm Bỏ mặc đêm dài, bỏ mặc tôi Bỏ mặc gian nan, bỏ mặc người Bỏ xa xôi yêu và gần gũi Bỏ mặc tôi buồn giữa cuộc vui Bỏ mặc mưa về, bỏ chiều phai Bỏ mặc hư vô, bỏ ngậm ngùi Bỏ đêm chưa qua, ngày chưa tới Bỏ mặc tay buồn không bàn tay Bỏ mặc vui buồn, bỏ mặc ai Bỏ mặc chân không, bỏ mặc người Bỏ tôi hoang vu và nhỏ bé Bỏ mặc tôi ngồi giữa đời tôi
__________________
Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian... |
![]() |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
|
|