Register FAQ Members List Calendar Search Today's Posts Mark Forums Read

Go Back   Bidding Vietnam Travel - Diễn đàn du lịch Việt Nam GHI CHÉP DỌC ĐƯỜNG GIÓ BỤI Miền Bắc yêu thương

Miền Bắc yêu thương Ghi lại hành tŕnh đến những vùng miền Bắc yêu thương

Reply
 
Thread Tools Display Modes
  #1  
Old 14-01-2013, 12:55 PM
Ngọc Nữ's Avatar
Ngọc Nữ Ngọc Nữ is offline
Cưỡi ngựa ô | Level 5
 
Join Date: Dec 2011
Posts: 503
Default Đồng Cao, Sơn Động, Bắc Giang - Mẫu Sơn của Bắc Giang



Like us on facebook

Tôi vẫn thường mơ ước được ḥa ḿnh cũng thiên nhiên hoang vắng qua những cánh đồng hoa dại mênh mông, hoặc trên cánh đồi thoai thoải cỏ, xanh mướt mải như trải rộng bao la.

Tôi cũng đi du lịch nhiều, dạng bụi bặm hay đi tour đủ cả, đủ đến mức tin rằng ở Việt Nam chẳng có nơi nào như thế! Nhưng tôi đă nhầm, cái trải nghiệm đó đến với tôi khi đi lịch bụi ở một nơi cách Hà Nội khoảng chừng 140 km, nó gắn liền với cái tên mà tôi tin hầu hết các bạn đều chưa biết, hoặc cũng khó t́m được ở một sách hướng dẫn du lịch nào: Đồng Cao, Sơn Động, Bắc Giang.




Cảm giác như đang ở vùng núi Nhật Bản

Cơ duyên giữa Đồng Cao và tôi hoàn toàn t́nh cờ. Tôi vô t́nh t́m ra khi đang kiếm thông tin về vùng Tây Yên Tử. Kết quả về Đồng Cao lướt qua như một vùng hoang vu với khí hậu quanh năm mát mẻ. Tôi cũng chả biết nhiều thông tin để trả lời khi mọi người hỏi: Đồng Cao có ǵ? Và nhiều thành viên trong đoàn phượt của chúng tôi, tuy là người Bắc Giang, cũng thừa nhận chưa từng nghe đến cái tên này.

Ngày đi cũng thật đặc biệt. Cả tháng trời không mưa, thế rồi đúng cái ngày xuất phát, mưa tầm tă không dứt. Cứ cơn nọ tiếp nối cơn kia. Cũng may là chẳng có ai mất tinh thần. T́m được nhóm người cùng máu và đam mê phượt như thế, nhất là bó hẹp trong môi trường cùng cơ quan, quả thật là hiếm!

Chúng tôi lầm lũi đi dưới trời mưa lạnh. Đi trong mưa kiểu thế thật đáng ghét. Những hạt mưa cứ táp vào mặt như thể ai đó ném những viên đá nhỏ vào ḿnh, rát và khó chịu. Đến thành phố Bắc Giang th́ giày và quần ướt tơi tả. Đói và lạnh.

Chúng tôi dừng lại ăn trưa ở Bắc Giang, cũng chả có ǵ đặc biệt ngoài những chén rượu sâm Cao Ly. Mưa lúc này ngớt dần, người chúng tôi cũng bắt đầu ấm trở lại. Dường như năng lượng ở đâu lại ùa về. Hơn 2h chiều, chúng tôi rẽ về đường qua Lục Nam, Lục Ngạn để sang Sơn Động. Chúng tôi cứ mải miết đi t́m kiếm để khám phá cái ǵ đó vô định ở phía trước, v́ không một ai trong đoàn có chút khái niệm ǵ về nơi ḿnh sẽ đến.

Lục Nam, Lục Ngạn và Sơn Động là đất trồng vải của Bắc Giang. Vùng này trồng bạt ngàn giống vải Thiều, ngon không kém ǵ vùng Thanh Hà, Hải Dương. Chớm hè, đúng mùa hoa vải nở, nhưng màu hoa vải hơi nhạt nḥa với màu lá. Cho nên cả đồi vải nở ven đường cũng chẳng ấn tượng nhiều lắm, giá như nó là đào hoặc mận th́ chắc hẳn trải nghiệm cực kỳ. Hoa vải nhiều tạo điều kiện cho nuôi ong phát triển. Mật ong vùng này cũng khá ngon.

Cách An Châu khoảng tầm 7km, trời đă hết mưa. Chúng tôi hỏi thăm đường đến Đồng Cao. Ai cũng biết, nói phải quay lại khoảng 5km nữa rồi sẽ có đường rẽ. Mọi người nh́n chúng tôi rất lạ lẫm: "Đến Đồng Cao làm ǵ?". Sau khi thấy chúng tôi quyết tâm, họ hướng dẫn là đến Đồng Băm gửi xe đi bộ lên, dốc cao và trơn do mới mưa, cho nên không có cách ǵ xe lên được. Sau này khi ở trên Đồng Cao, với hơn hai mươi hộ dân đồng bào Dao, chả có khách du lịch nào lai văng, tôi mới hiểu tại sao những người đó ngạc nhiên nh́n chúng tôi ṃ lên đó, nhất là khi bóng tối đang dần bao trùm.




Ốc đảo cạnh băi đá giữa thảo nguyên

Đi hết đường nhựa, đến đoạn đường đất mới thấy cái thú của nó. Cái dốc cao và đứng bên cạnh vực và khe suối. Xe máy vít số một để phi lên. Qua dốc th́ bản Đồng Băm hiện ra, đẹp và thân thiện với tiếng nước chảy róc rách bên đường, và những ruộng bậc thang xanh ŕ ngay bên kia suối.
Đường từ Đồng Băm lên Đồng Cao trơn khủng khiếp. Đất sét nhăo vừa trơn dính sệt sệt như bột gạo nếp, chui vào các rănh ma sát lốp xe. Đi qua những đoạn ổ trâu th́ cả bánh sau trôi tuột. Có những lúc quay ngang xe. Rất nguy hiểm v́ một bên là vực. Không thể lên được! Bây giờ mọi người mới tin những lời cảnh báo của người dưới xuôi là đúng.

Chúng tôi t́m được nhà của đồng bào Dao ở ngay lối lên, tŕnh bày hoàn cảnh một hồi, gửi xe ở nhà họ. Cô chủ nhà vui vẻ nhận lời. Cô cũng cho biết lên trên đó đi bộ khoảng 1 tiếng. Tôi tự nhủ, một tiếng là tốc độ của cô, chứ của đoàn leo núi toàn dân văn pḥng dặt dẹo thế này chắc gấp đôi. Lúc đó chúng tôi bắt đầu phải dùng đèn pin.
Lần đầu tiên đi rừng trong cảnh nhập nhoạng thế này cũng thật thú. Mọi người vừa đi vừa trêu nhau, hoặc kể những câu chuyện cười mà khiến cả đoàn phải cười lăn lộn. Trời mới mưa, đường mát, tiếng côn trùng rả rích dọc đường. Thỉnh thoảng nh́n thấy bóng đèn trên cao phía xa xa hoặc gặp khe suối ngay bên đường khá đẹp. Chỉ có mỗi đường lên Đồng Cao là ṃn và to, các đoạn rẽ vào nhà dân hoặc nương rẫy th́ nhỏ hơn, cho nên muốn lạc chắc cũng khó. Chỉ có điều, chúng tôi cứ đi mà không biết những ǵ sẽ chờ đợi ḿnh ở phía trước, sẽ ngủ ở đâu, sẽ ăn ǵ, gặp những ai.

Có hai kỳ vọng khi lên Đồng Cao. Thứ nhất, đó là ngày 17 âm lịch, ngắm trăng sáng vằng vặc từ trên cao th́ thật thú vị. Thứ hai, chúng tôi định "xông" vào nhà dân mua gà làm bữa ăn tươi, nhờ họ luộc hoặc nấu cháo luôn. Ăn gà đồi xịn như thế th́ c̣n ǵ bằng.



Chạy băng băng từ đỉnh đồi xuống băi đá với sự thư giăn tột bậc

Nhưng cả hai đều không thành hiện thực. Trời mới mưa, mây giăng mắc che hết trăng. Đồng Cao vừa đợt dịch gà chết hết. Vậy là chúng tôi phải dùng đồ nguội: bánh mỳ, thịt hộp, dưa chuột và sữa. Leo bộ gần 2 tiếng với cái đói, th́ đồ nguội lúc đó cũng ngon tuyệt, chả kém ǵ cao lương mỹ vị.
Ở nơi đây, không sóng điện thoại, không đường dây điện kéo lên v́ số dân quá ít. Một dự án của Nhật lắp pin năng lượng mặt trời, cho nên các nhà vẫn được thắp sáng bằng những ánh điện mờ mờ. Đèn pin là công cụ không thể thiếu cho các nhà.

Một vùng toàn người xa lạ, tương đối biệt lập, ít chịu ảnh hưởng của các định chế xă hội. Tôi tin rằng như vậy th́ con người sống gần với bản chất của ḿnh nhất. Chợt nhớ ông Mạnh Tử cho rằng bản chất con người là thiện, ông Tuân Tử th́ xét bản chất con người là ác và xấu, cần phải kiểm soát. Tự dưng thấy thú vị v́ ḿnh sẽ được trải nghiệm và tự nhận xét xem ai là người đúng.

Và cuối cùng, với đoàn chúng tôi thấy, th́ ông Mạnh Tử đă đúng. Chúng tôi lên đến đỉnh Đồng Cao lúc đó tầm khoảng 8h tối. Ở giữa nơi hoang vu như thế khái niệm thời gian cũng thật tương đối. Chúng tôi vào một nhà người dân c̣n sáng đèn, tŕnh bày hoàn cảnh và nhờ họ giúp đỡ. Đầu tiên, xông vào nhà người lạ cũng hơi ngại nhưng sự chân chất và nhiệt t́nh của họ khiến mọi người tự tin hơn. Cô chủ nhà cung cấp nhiều thông tin quư báu về chỗ cắm trại, chỗ mua củi. Tôi hỏi về thực phẩm th́ cô trả lời chân thành là khó. Cô nhiệt t́nh cho cậu con trai 12 tuổi của ḿnh dẫn chúng tôi đi đến chỗ có thể mua củi, sau đó soi đường dẫn chúng tôi đến sân trường của bản cắm trại. Cô cũng giúp đỡ chúng tôi nhóm lửa, hoàn toàn không chút vụ lợi nào. Thật hạnh phúc v́ những nét cao đẹp như vậy vẫn tồn tại ở giữa cái xă hội này.

Chuyện mua củi th́ cũng thật đặc biệt. Nó là một câu chuyện mà sau này mỗi lần nhắc lại, mọi người trong đoàn cười lăn lộn. Cậu bé người Dao dẫn chúng tôi sang nhà hàng xóm đă tắt đèn. Cậu gơ cửa gọi ông cụ dậy, hai người x́ xồ bằng ngôn ngữ lạ. Sau đó ông trả lời không bán. “Thế cụ có cho chúng cháu được không, chúng cháu ở xa đến và thực sự cần củi?”. Ông nghĩ ngợi đồng ư bán, và dẫn chúng tôi ra đống củi to đùng, mỗi cây dài hơn 2 mét, to cỡ bắp tay của lực sĩ cử tạ hạng trung. “Tôi chỉ bán 6 đẫn thôi, sáu đẫn này cũng phải đến… mười lăm ngh́n đấy”. Ông ngập ngừng ở chỗ “cũng phải đến” làm cho cả đoàn căng lên hồi hộp, để rồi thả lỏng tuyệt đối và gần như không nhịn đuợc cười khi mà chữ 15 ngh́n cất lên. Khi tôi đề nghị mua 10 đẫn th́ cụ trả lời: “10 đẫn phải đến… hai mươi ngh́n”. Từ đó trở đi, cách nói “cũng phải đến…” một cách nghiêm trọng đă trở thành thành ngôn ngữ của chuyến đi, và là câu nói mang lại được nhiều tiếng cười sảng khoái nhất cho đoàn.



Những băi đá giữa trời đất là điểm nhấn ở Đồng Cao

Đồng Cao quanh năm khí hậu mát mẻ, ôn ḥa. Về đêm trời hơi lạnh, sương mù dày đặc. Có lẽ v́ cái khí hậu kiểu ôn đới như vậy khiến cho đồng cỏ ở Đồng Cao mang dáng dấp của những đồng cỏ ở Nhật Bản, hoặc giống hệt trong phim Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên ở Mỹ. Khác biệt hẳn so với những cánh đồng cỏ nhuôm nhoam ở bất cứ chỗ nào khác.

Buổi sáng thức dậy, thật không thể ngờ được sân trường nh́n thẳng ra dăy ruộng bậc thang và những đồi cỏ xanh ŕ. Cảm giác thật sảng khoái. Hôm trước trời mờ sương cho nên tôi vẫn nghĩ là đoàn đang nghỉ cạnh vách núi. Chúng tôi lục lại đồ nguội và ăn bữa sáng. Tự nhiên tôi thấy thèm trà kinh khủng, tự trách ḿnh đă không chuẩn bị chu đáo. May mắn c̣n một gói hồng trà “Quan Âm Vương” bỏ quên sót lại ở ba lô. Tôi dùng hộp mỳ để pha trà. Đúng là “rượu ngon bất luận ve sành”. Uống trà ở cái khung cảnh ấy thật sự đáng nhớ, mới thấy hết cái thư thái của sự thưởng trà.

Đi vào trời mưa cũng có cái lợi của nó. Thường là sau những cơn mưa trời lại sáng hơn, như kiểu khởi động lại máy tính th́ nó sẽ nhanh và thanh thoát hơn. Chúng tôi đă có một ngày hôm sau đi chơi thật đẹp trời. Chỉ duy nhất đoàn của tôi lang thang khám phá những cánh đồng cỏ ngậm sương, xanh mướt như bất tận cùng màu mây sáng. Thỉnh thoảng bắt gặp ngôi nhà nhỏ và hàng rào giữa thảo nguyên. Trên cái màu xanh ấy, những phiến đá nổi lên như những ḥn đảo giữa đại dương bao la. Cảm giác con người như tĩnh tại, trong ḷng như xóa sạch những ưu phiền trần tục. Chúng tôi thả ḿnh chạy băng băng từ trên đỉnh đồi thoai thoải với một tâm hồn trẻ thơ, sảng khoái. Rồi nằm lim dim trên những phiến đá để cảm nhận cuộc sống đang từ từ lắng đọng.

Ngoài những băi đá, đồi cỏ, điểm nhấn của Đồng Cao là những khu rừng xung quanh khe suối, cảm giác như những ốc đảo giữa thảo nguyên. Khám phá những khu rừng ấy, chúng tôi đặc biệt ấn tượng với những dây mục cơ man là phong lan bám lên đó. Những bông hoa lan tự nhiên, như những chiếc hài tím đung đưa ở trên dây trải dài. Chỉ tiếc là chúng đă kém tươi. Nếu như đến sớm vào ngày th́ chắc hẳn là tuyệt vời lắm.

Chúng tôi lang thang, khám phá. Nhận ra rằng, chỉ đắm ḿnh trong cái khung cảnh kỳ diệu ấy thôi cũng đă là một trải nghiệm khó quên. Chúng tôi bỏ ư định đi thăm Hang Vua như dự định. Chỉ đi bộ, cảm nhận tự nhiên từ hương cỏ, từ những đợt gió nhè nhẹ thổi đến, từ khung cảnh vừa kỳ vĩ, hoang sơ, từ những băi đá nổi trên thảm cỏ, từ những cây hoa vàng rực, điểm xuyết những cây hoa trắng. Từng đó thôi mà đi cả buổi sáng, ai cũng thấy phấn khích.

Đến trưa, mọi người dời bản đi đến điểm khác. Trước khi dời bản, dừng ở chân núi, nghe đồng bào Dao nói người ta sắp mở con đường qua Đồng Băm, Đồng Cao xuống tận An Châu. Tự dưng trong tôi phảng phất nỗi niềm khó tả. Có lẽ đó là sự lo sợ trong tiềm thức. Liệu những cái dấu hiệu của văn minh kia có phá hỏng sự hoang sơ của Đồng Cao? Liệu sự giao lưu với bên ngoài có làm mất đi những vẻ đẹp t́nh người của đồng bào trên đó? Nếu thế th́ thật thiệt tḥi cho cho những người về sau mới có cơ duyên đến với vùng đất đặc biệt này.

Độc giả Bùi Văn Phát
Theo Infone

Chia sẻ nội dung bài viết:
Bookmark and Share



WALKING INTO VIETNAM ON THE SILK ROAD
Vietnam visa on arrival - from $10 per visa | www.VietnamVisaBooking.com
Vietnam visa information


__________________
Reply With Quote
  #2  
Old 14-01-2013, 12:57 PM
Ngọc Nữ's Avatar
Ngọc Nữ Ngọc Nữ is offline
Cưỡi ngựa ô | Level 5
 
Join Date: Dec 2011
Posts: 503
Default Re: Đồng Cao, Sơn Động, Bắc Giang - Mẫu Sơn của Bắc Giang

Sau một đêm ṃ mẫm với đất trời tối om và lạc đường mấy bận, chúng tôi đă có mặt trên “Mẫu Sơn” của tỉnh Bắc Giang, thỏa thuê với mây trời, trăng sao, gió và tiếng ếch nhái rỉ rả liên hồi.

Chẳng là bấy lâu nay nghe các bạn giang hồ rỉ tai nhau: có một nơi cực yên b́nh nhé, xanh mát một màu cỏ, xanh biếc một màu trời, nơi mênh mông gió thổi, nơi mây bồng bềnh trôi, lại không xa thủ đô lắm, cắm trại ngủ qua đêm th́ tuyệt vô cùng.


Thế là, v́ hai từ thiết tha “bay nhảy” ấy, tôi vùng xếp đồ đạc, them chút đồ ăn uống cho nhóm, vác theo lều trại, túi ngủ, chăn, đèn pin, bếp, quyết tâm lên đường vào một trưa thứ bảy đẹp trời.

Đường xuôi Bắc Giang rẽ về Chũ không mấy khó khăn. Con đường nhỏ đi giữa những thị tứ bé xinh, rồi rẽ nơi ngă ba đường về phía Đồng Băm. Từ đây, nhà cửa đă thưa thớt hơn, con đường đi qua ngầm nước, chưa đến mùa mưa đă thấy ngập nửa vành xe.

Đường xuyên sâu hơn vào rừng, trời cũng bắt đầu sầm sầm tối. Vội vă, chúng tôi cho xe chạy ṿng vèo, ṿng vèo hết con đường bê tông bé xíu. Hết đường. Đồng Cao, nơi chúng tôi muốn đến nằm phía cuối con đường đất kia, thuộc xă Thạch Sơn, huyện Sơn Động và con đường dài chừng 5km c̣n lại ấy th́ chẳng dễ tí nào.


Đồng Cao thuộc tỉnh Bắc Giang, cách Hà Nội hơn 100km.


Bập bùng lửa trại.
Con đường đất đỏ ngoằn ngoèo dưới chân, lên lên xuống xuống không ngừng với những bánh xe trơn trượt v́ mặt đất ẩm sương đêm, phía trên đầu là “những cánh tay vằn vện” của vô vàn những thân những cành từ rừng già vắng lặng. Chúng tôi ḍ dẫm dựa vào ánh sáng của đèn xe máy, đi xuyên trong đêm đặc quánh.



Đường dưới chân trực làm trượt những chiếc bánh xe. Các xế cần mẫn nh́n con đường ṃn. Nhiều đoạn, các ôm phải nhảy xuống t́m đường v́ những ngă ba bỗng hiện ra trước mặt. Âm u và liêu trai v́ quá vắng vẻ. Thi thoảng những chú đom đóm bỗng đâu bay ra chớp chớp trong đêm.
Sau một tiếng ḍ dẫm, cuối cùng chúng tôi cũng thấy ánh sáng le lói của một vài ngôi nhà. Bản Đồng Cao chỉ có khoảng hơn 20 hộ dân, nằm rải rác khắp thung lũng, khuất sau đồi hay ẩn trong cánh rừng và chưa có điện về bản, khiến cho Đồng Cao cho đến nay vẫn là một bản nghèo và c̣n nhiều khó khăn.



B́nh minh Đồng Cao.


Bạn có thể cắm trại qua đêm tại đây.
Chúng tôi cắm trại trên một mặt đất bằng phẳng trên cao nguyên, đốt đốm lửa sưởi ấm và chuẩn bị bữa tối đă mang theo. Nghe nói gần đây đă có nhiều nhóm lên Đồng Cao cắm trại như thế này. Trời lác đác những v́ sao mờ và trăng khuyết treo lơ lửng trên non. Bữa tối trong ánh sáng mờ tỏ của bếp lửa, câu chuyện rỉ rả đến khuya vẫn chưa dứt.



Gió thổi, nghe tiếng có trong gió lùa ràn rạt, nhưng tôi không tưởng tượng được ra xung quanh thế nào v́ trời quá tối. Đêm khuya, đất trời chỉ có tiếng gió lồng lộng và tiếng lũ côn trùng hát ca.


Những tảng đá lớn đủ h́nh thù trên cao nguyên.


Khung cảnh yên b́nh buổi sớm.
Đồng Cao đón ánh nắng b́nh minh từ rất sớm. Giữa những con đường đất đỏ nhọc nhằn, cao nguyên yên b́nh hiện ra dưới ánh nắng chan ḥa. Những trảng cỏ xanh mướt, uốn lượn tựa những đợt song lên cao, xuống thấp, giữa những bụi hoa dại và tiếng mơ trâu lọc cọc.



Giữa đất trời xanh mướt tầm mắt này, mây vẫn c̣n vơ vẩn lang thang trong thung và sương sớm long lanh trên những ngọn cỏ. Gió vẫn hào phóng thổi không ngừng. Tôi leo lên đỉnh đồi cao, vươn xa tầm mắt để hồn du với mây trời. Nghe tiếng gió vui tai reo vang, nghe những b́nh yên không vội vă.



Lũ bạn đă tản mát mỗi người một góc riêng, kẻ đi săn ảnh, người ghé ngồi thiền trên những phiến đá tảng, kẻ hiếu động leo cho ḱ hết những ngọn đồi xanh, chui vào hang Vua. Mỗi người cho ḿnh một khoảng thời gian riêng tư để “sống chậm” một chút.

Đường về men theo Bản Gà ra Vân Sơn đang được làm, sắp tới, những bà con người Dao của bản Đồng Cao sẽ không c̣n vất vả v́ đường xá nữa và Đồng Cao chắc sẽ c̣n là chốn b́nh yên của những người trẻ trong một thời gian.

Lưu ư: Cắm trại ở Đồng Cao, bạn nhớ mang đầy đủ đồ ăn cùng các vật dụng v́ khu vực này hẻo lánh, không có mấy nhà dân. Đêm trên Đồng Cao gió lạnh, mang đồ ấm và chăn ấm. Đặc biệt là nước uống. Khi cắm trại xong, nhớ nhặt hết rác trước khi ra về.


Cao nguyên xanh

Bạn có thể dễ dàng leo lên những ngọn đồi thoai thoải

Sương sớm.

Địa h́nh thú vị của Đồng Cao.

Đường tới hang Vua.

Một điểm cắm trại cuối tuần thú vị.


B́nh yên...
__________________
Reply With Quote
  #3  
Old 14-01-2013, 12:58 PM
Ngọc Nữ's Avatar
Ngọc Nữ Ngọc Nữ is offline
Cưỡi ngựa ô | Level 5
 
Join Date: Dec 2011
Posts: 503
Default Re: Đồng Cao, Sơn Động, Bắc Giang - Mẫu Sơn của Bắc Giang

Hoang sơ Đồng Cao

Đây là một địa điểm du lịch lư tưởng cho những người ưa khám phá. Mời các bạn chiêm ngưỡng một số nét đẹp của vùng đất hoang sơ này.

Bản Đồng Cao xă Thạch Sơn huyện Sơn Động gồm có 24 hộ người dân tộc Dao sinh sống. Mặc dù đường xá khó khăn, cơ sở vật chất c̣n nghèo nàn xong bù lại thiên nhiên đă ban tặng cho nơi đây nhiều cảnh quan thiên nhiên đẹp hoang sơ, khí hậu quanh năm mát mẻ và được vĩ như Mẫu Sơn hay Tam Đảo của Bắc Giang.


Bản Đồng Cao nh́n từ đỉnh núi hang Vua.



Khám phá đỉnh núi với những điều thú vị.



Thảm cỏ và những bụi cây lúp xúp trên đỉnh núi.




Những ngôi nhà nhỏ ẩn ḿnh trong sương.



Núi rừng trùng điệp ở Thạch Sơn.



Đường từ bản Đồng Cao lên núi hang Vua.



Trên đỉnh núi nhiều tảng đá xeeop chồng lên nhau.



Mây mù bao phủ Đồng Cao vào buổi trưa hè.

(ST)
__________________
Reply With Quote
Reply

Thread Tools
Display Modes

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
Kinh nghiệm "bỏ túi" cho việc ăn, chơi, mua sắm ở xứ Lạng Meggie Kinh nghiệm du lịch - Chuẩn bị cho chuyến đi (SANDULICH.NET) 0 25-05-2012 08:46 AM
Quanh co trên đỉnh Mẫu Sơn Ngọc Nữ Miền Bắc yêu thương 0 16-05-2012 03:58 PM
Du lịch Mỹ Nhất Chi Mai Ṿng quanh thế giới 10 30-10-2011 02:05 PM
Top các điểm du lịch dành cho đôi lứa ở Việt Nam Fiditourist Việt Nam quyến rũ 0 06-04-2010 02:17 PM
Những thủ thuật trong đàm phán và triết lư của ông trùm bất động sản Donald Trump Alex Các kinh nghiệm khác 0 23-02-2010 10:46 AM

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off



Useful links: Vietnam car transfer


Designed by Alexandra
©2007-2008 Copyright Vietnam Silkroad Travel
All times are GMT +7. The time now is 05:37 PM.
Powered by vBulletin® Version 3.7.3
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.